Ba Cái Tôi: Khi mỗi người biết đặt mình đúng chỗ, cuộc sống sẽ bớt va chạm và nhiều giá trị hơn

Từ câu chuyện Ba cái tôi, bài viết giúp nhìn rõ giá trị cá nhân, trách nhiệm công dân và cách ứng xử hài hòa với người khác, tập thể.

   Từ câu chuyện “Ba cái tôi”, chúng ta có thể nhìn rõ hơn một vấn đề rất gần gũi trong đời sống: ai cũng có cái tôi, nhưng không phải ai cũng biết đặt cái tôi đúng chỗ. Trong một xã hội ngày càng phức tạp, giá trị của mỗi cá nhân không nằm ở hơn thua, tự ái hay khẳng định mình bằng mọi giá, mà nằm ở khả năng sống hài hòa với người khác, với tập thể và với cộng đồng. Khi cái tôi được rèn luyện bằng lòng tự trọng, sự lắng nghe, tinh thần trách nhiệm và ý thức công dân, nó sẽ trở thành động lực tích cực giúp con người trưởng thành hơn, sống đẹp hơn và tạo ra nhiều giá trị hơn cho xã hội.

   Ba Cái Tôi: Khi mỗi người biết đặt mình đúng chỗ, cuộc sống sẽ bớt va chạm và nhiều giá trị hơn

    Trong đời sống thường ngày, có những cuộc tranh luận tưởng như rất lớn, nhưng gốc rễ lại bắt đầu từ một điều rất nhỏ: cái tôi. Một lời nói chưa vừa tai, một thái độ bị hiểu sai, một góp ý không đúng lúc, một sự công nhận đến chậm, hay đơn giản chỉ là cảm giác “mình không được tôn trọng” cũng có thể làm nảy sinh khoảng cách giữa người với người. Từ gia đình, cơ quan, tổ dân phố đến không gian mạng, đâu đó người ta vẫn va vào nhau bởi một thứ vô hình nhưng rất thật: ai cũng có nhu cầu được lắng nghe, được ghi nhận, được khẳng định giá trị của mình.

   Câu chuyện về Ba cái tôi gợi cho chúng ta một cách nhìn rất gần gũi mà sâu sắc. Đó là: cái tôi của tôi, cái tôi của anhcái tôi của tập thể. Ba “cái tôi” ấy đều tồn tại trong cuộc sống, đều có lý do để hiện diện, đều gắn với lòng tự trọng, danh dự và giá trị con người. Nhưng nếu không hiểu đúng, không đặt đúng chỗ, cái tôi rất dễ trở thành nguồn cơn của xung đột, tự ái, hơn thua, thậm chí làm suy yếu sự đoàn kết và cản trở sự phát triển chung. Ngược lại, nếu biết nhận diện, điều chỉnh và nâng tầm cái tôi, mỗi cá nhân sẽ trưởng thành hơn, mỗi công dân sẽ sống có trách nhiệm hơn, và xã hội sẽ bớt đi nhiều va chạm không đáng có.

   Vấn đề không phải là xóa bỏ cái tôi. Bởi con người không thể sống mà không có cái tôi. Một người không có lòng tự trọng, không có ý thức về giá trị bản thân, cũng rất khó sống tử tế, khó có khát vọng phấn đấu, khó có bản lĩnh để bảo vệ điều đúng. Điều quan trọng là phải biết biến cái tôi thành động lực tích cực, thay vì để nó trở thành rào cản trong các mối quan hệ. Nói cách khác, trong một cuộc sống phức tạp, điều cần thiết không phải là “triệt tiêu cái tôi”, mà là rèn luyện cái tôi có văn hóa, cái tôi biết giới hạn, cái tôi biết phụng sự.

1. Cái tôi không xấu, chỉ xấu khi cái tôi bị đặt sai chỗ

   Nhiều người khi nghe nhắc đến “cái tôi” thường liên tưởng ngay đến chủ nghĩa cá nhân, sự ích kỷ, bảo thủ, hiếu thắng. Thực ra, đó chỉ là một mặt lệch của cái tôi. Ở trạng thái lành mạnh, cái tôi chính là nền tảng của lòng tự trọng. Nhờ có cái tôi, con người biết xấu hổ khi làm điều sai, biết đau khi bị xúc phạm, biết nỗ lực khi chưa đạt tới điều mình mong muốn. Cái tôi giúp mỗi người trả lời những câu hỏi rất căn bản: Tôi là ai? Tôi sống vì điều gì? Tôi có giá trị gì? Tôi cần làm gì để tốt hơn hôm qua?

   Vấn đề bắt đầu khi cái tôi không còn là động lực tự hoàn thiện, mà trở thành một chiếc áo quá chật khiến con người không chấp nhận được sự khác biệt, không nghe được góp ý, không chịu nổi việc người khác giỏi hơn mình, không đủ bình tĩnh để lùi một bước vì lợi ích chung. Khi ấy, cái tôi không còn nâng con người lên, mà đang nhốt con người trong chính sự tự ái, nóng nảy, cố chấp của mình.

   Trong đời sống, có không ít người rất dễ nói về đoàn kết, về trách nhiệm, về tập thể; nhưng chỉ cần đụng vào vị trí, danh dự, quyền lợi hay cảm xúc cá nhân, lập tức cái tôi nổi lên rất mạnh. Cũng có người bề ngoài im lặng, nhường nhịn, nhưng trong lòng chất chứa sự tổn thương vì không được nhìn nhận đúng mức. Cả hai trạng thái ấy đều cho thấy: cái tôi là một phần rất thực của con người, và muốn xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp, trước hết phải học cách hiểu đúng về nó.

2. Ba cái tôi và bài học đầu tiên: hãy hiểu mình trước khi đòi người khác hiểu mình

   Cái tôi của tôi là cách tôi cảm nhận về bản thân, về giá trị, vị trí, danh dự, nhu cầu và khát vọng của chính mình. Đây là phần gần gũi nhất, nhưng cũng dễ khiến con người chủ quan nhất. Ai cũng cho rằng mình có lý do riêng, nỗi khó riêng, sự đúng đắn riêng. Vì ở trong chính câu chuyện của mình nên ta thường dễ thông cảm cho bản thân hơn là cho người khác.

   Nhưng cuộc sống không chỉ có cái tôi của tôi. Còn có cái tôi của anh – tức là cái tôi của người khác. Người khác cũng có lòng tự trọng, có góc nhìn, có những tổn thương không nói ra, có những giá trị mà họ muốn bảo vệ. Cái khó ở đây là: ta thường hiểu mình rất rõ, nhưng lại hiểu người khác qua cảm tính, định kiến hoặc vài biểu hiện bề ngoài. Chính vì thế, nhiều mâu thuẫn không nảy sinh từ ác ý, mà từ sự không chịu đặt mình vào vị trí của nhau.

   Cao hơn nữa là cái tôi của tập thể. Đó không phải tổng cộng đơn thuần của nhiều cá nhân, mà là danh dự chung, uy tín chung, mục tiêu chung, kỷ luật chung, lợi ích chung của một cộng đồng, cơ quan, tổ chức hay rộng hơn là xã hội. Một tập thể mạnh không phải vì trong đó không có cái tôi cá nhân, mà vì các cá nhân biết điều chỉnh cái tôi của mình để cùng hướng tới điều chung.

   Bài học đầu tiên rút ra là: trước khi mong người khác tôn trọng mình, hãy học cách nhìn thẳng vào cái tôi của mình. Tôi đang bảo vệ điều đúng hay chỉ đang bảo vệ cảm xúc của bản thân? Tôi đang góp ý vì công việc chung hay vì muốn chứng minh mình hơn người khác? Tôi đang giữ lòng tự trọng hay đang nuôi sự tự ái? Khi mỗi người tự trả lời được những câu hỏi ấy một cách trung thực, họ sẽ bớt phán xét hơn, bớt nóng vội hơn và biết ứng xử chừng mực hơn.

Cái tôi có giá trị khi biết sống hài hòa với người khác và với tập thể

3. Trong cuộc sống phức tạp, giá trị của cái tôi nằm ở năng lực tự điều chỉnh

   Xã hội hiện đại làm cho đời sống con người trở nên phức tạp hơn trước rất nhiều. Mỗi ngày chúng ta phải sống trong nhiều vai: là một cá nhân với nhu cầu riêng, là thành viên của gia đình, là đồng nghiệp nơi cơ quan, là cư dân trong cộng đồng, là công dân trong xã hội, là người tham gia không gian số. Mỗi vai trò đều có trách nhiệm, chuẩn mực và áp lực riêng. Nếu cái tôi quá cứng, con người rất dễ va chạm ở bất cứ đâu.

   Có người rất giỏi chuyên môn nhưng không làm việc nhóm được. Có người giàu nhiệt huyết nhưng khó tiếp thu ý kiến trái chiều. Có người nói nhiều về trách nhiệm công dân nhưng lại ứng xử thiếu tôn trọng trên mạng xã hội. Cũng có người sống rất nguyên tắc ở cơ quan nhưng lại thiếu lắng nghe trong gia đình. Những mâu thuẫn ấy cho thấy một điều: giá trị thật của cái tôi không nằm ở việc ta khẳng định mình mạnh đến đâu, mà nằm ở khả năng tự điều chỉnh mình cho phù hợp với hoàn cảnh, với người khác và với lợi ích chung.

   Một cái tôi trưởng thành là cái tôi biết lúc nào cần lên tiếng, lúc nào nên lắng nghe; biết khi nào cần giữ nguyên tắc, khi nào cần mềm mại; biết bảo vệ danh dự nhưng không cực đoan; biết khẳng định bản thân mà không phủ nhận giá trị của người khác. Năng lực ấy không tự nhiên mà có. Nó phải được rèn qua va chạm, qua trải nghiệm, qua kỷ luật tự thân, qua sự học hỏi không ngừng.

   Có thể nói, trong kỹ năng sống hiện đại, một trong những kỹ năng quan trọng nhất chính là quản trị cái tôi. Người nào quản trị được cái tôi, người ấy sẽ bình tĩnh hơn trước lời khen chê, sáng suốt hơn trước mâu thuẫn, bền bỉ hơn trước áp lực và tử tế hơn trong các mối quan hệ.

4. Cái tôi muốn có giá trị thì phải đi cùng lòng tự trọng, chứ không đi cùng tự ái

   Nhiều người nhầm lẫn giữa lòng tự trọngsự tự ái. Hai điều này rất giống nhau ở biểu hiện bề mặt, nhưng khác nhau hoàn toàn về bản chất.

   Lòng tự trọng giúp con người giữ phẩm giá, giữ nguyên tắc, giữ giới hạn đạo đức của mình. Người có lòng tự trọng biết nhận sai khi sai, biết xin lỗi khi cần, biết từ chối điều không đúng, biết làm việc nghiêm túc để không hổ thẹn với chính mình. Lòng tự trọng làm cho cái tôi trở nên đẹp hơn.

   Ngược lại, tự ái là trạng thái cái tôi bị tổn thương quá mức và phản ứng theo hướng cảm xúc. Người tự ái thường khó chấp nhận góp ý, dễ suy diễn, dễ giận dữ, dễ coi mọi ý kiến khác mình là sự phủ nhận bản thân. Tự ái làm cho cái tôi co cụm lại, không còn đủ rộng để học hỏi và thay đổi.

   Một cá nhân có giá trị không phải là người luôn cho mình đúng, mà là người dám sửa mình khi nhận ra chưa đúng. Một công dân có trách nhiệm không phải là người chỉ biết đòi hỏi quyền lợi, mà còn biết tự hỏi mình đã đóng góp gì cho cộng đồng, đã giữ gìn chuẩn mực ứng xử chưa, đã sống công bằng và văn minh chưa.

   Bởi vậy, muốn cái tôi mang lại giá trị, mỗi người cần nuôi dưỡng lòng tự trọng lành mạnh, thay vì để sự tự ái cá nhân chi phối hành vi. Khi biết phân biệt hai điều này, con người sẽ không còn quá mệt mỏi vì phải hơn thua với người khác, mà tập trung nhiều hơn vào việc hoàn thiện chính mình.

Ba cái tôi - Lòng tự trọng giúp con người vững vàng còn tự ái dễ tạo khoảng cách

5. Tôn trọng cái tôi của người khác là dấu hiệu của một con người có văn hóa

   Trong không ít trường hợp, người ta rất giỏi đòi hỏi sự tôn trọng cho bản thân, nhưng lại quên tôn trọng người khác. Họ muốn được lắng nghe nhưng không chịu nghe ai. Họ muốn được ghi nhận nhưng ít khi ghi nhận nỗ lực của người đối diện. Họ muốn người khác nhẹ nhàng với mình, nhưng lại nói năng thiếu chừng mực với người khác. Đó là biểu hiện của cái tôi chưa trưởng thành.

   Một con người có văn hóa không phải là người không có cái tôi, mà là người biết tôn trọng cái tôi của người khác. Tôn trọng không có nghĩa là đồng tình với tất cả. Tôn trọng là biết rằng ai cũng có quyền được lắng nghe, được đối thoại, được giữ thể diện, được ứng xử công bằng. Có những lúc chỉ cần thay đổi một giọng nói, một cách góp ý, một thời điểm trao đổi, một cách dùng từ, mâu thuẫn có thể giảm đi rất nhiều.

   Trong gia đình, tôn trọng cái tôi của nhau giúp vợ chồng bớt lời làm tổn thương nhau, cha mẹ biết lắng nghe con cái hơn, con cái biết chia sẻ với cha mẹ hơn. Trong cơ quan, điều đó giúp đồng nghiệp phối hợp hiệu quả, giảm va chạm, tăng tinh thần trách nhiệm. Trong cộng đồng, điều đó làm cho con người sống văn minh hơn, biết nhường nhịn hơn, biết ứng xử đúng mực hơn.

   Đặc biệt, trong thời đại mạng xã hội, việc tôn trọng cái tôi của người khác càng trở nên quan trọng. Chỉ một bình luận thiếu kiềm chế, một lời châm chọc, một sự công kích cá nhân cũng có thể để lại tổn thương lâu dài. Không gian số không phải nơi con người được phép buông bỏ trách nhiệm đạo đức. Trái lại, càng ở trên mạng, mỗi người càng cần tỉnh táo để cái tôi không biến thành sự cực đoan, hiếu thắng và vô cảm.

Giá trị của mỗi cá nhân nằm ở khả năng tạo điều tốt đẹp cho cộng đồng

6. Cái tôi của tập thể và bài học về trách nhiệm công dân

   Nếu chỉ sống với cái tôi của riêng mình, con người sẽ rất dễ rơi vào vòng tròn nhỏ hẹp của lợi ích cá nhân. Nhưng khi ý thức được cái tôi của tập thể, người ta bắt đầu sống có trách nhiệm hơn với gia đình, cơ quan, khu dân cư, địa phương và đất nước.

   Cái tôi của tập thể chính là bản sắc chung, là danh dự chung, là uy tín chung. Một cơ quan muốn vững mạnh thì mỗi cá nhân trong đó phải biết rằng lời nói, hành vi, tinh thần trách nhiệm của mình đều ảnh hưởng đến hình ảnh chung. Một khu dân cư muốn văn minh thì mỗi người dân phải hiểu rằng giữ gìn vệ sinh, chấp hành quy định, cư xử hòa nhã không chỉ vì mình mà còn vì bộ mặt chung của cộng đồng. Một xã hội muốn tiến bộ thì mỗi công dân phải biết đặt quyền lợi của mình trong mối quan hệ hài hòa với lợi ích chung.

   Đây chính là điểm rất quan trọng của giá trị công dân. Công dân không chỉ là người có quyền, mà còn là người có bổn phận. Không chỉ đòi hỏi được phục vụ, mà còn phải có ý thức đóng góp. Không chỉ phê phán cái xấu, mà còn phải tự điều chỉnh hành vi của mình để không làm nảy sinh cái xấu.

   Khi cái tôi của cá nhân biết soi vào cái tôi của tập thể, con người sẽ cân nhắc hơn trước mỗi hành động. Mình nói câu này có làm tổn thương người khác không? Mình xử sự như vậy có ảnh hưởng đến uy tín của cơ quan không? Mình đăng nội dung ấy lên mạng có góp phần lan tỏa điều tích cực hay chỉ làm gia tăng tiêu cực? Chính những câu hỏi tưởng nhỏ ấy tạo nên nền tảng của một xã hội có trách nhiệm.

7. Làm gì để cái tôi mang lại giá trị cho từng cá nhân và công dân?

   Điều đầu tiên là hiểu mình. Hiểu điểm mạnh để phát huy, hiểu điểm yếu để khắc phục, hiểu giới hạn của bản thân để không tự mãn. Người hiểu mình thường ít ồn ào, vì họ biết mình cần gì và phải làm gì.

   Điều thứ hai là học cách lắng nghe. Lắng nghe không làm ta nhỏ đi, mà làm ta lớn hơn. Nhiều mâu thuẫn được hóa giải chỉ vì một người chịu nghe người kia nói hết. Nhiều quyết định đúng được hình thành chỉ vì có người biết tiếp nhận góp ý thay vì phản ứng ngay bằng cảm xúc.

   Điều thứ ba là rèn sự khiêm tốn. Khiêm tốn không phải là phủ nhận giá trị bản thân, mà là biết rằng mình luôn còn điều phải học. Người khiêm tốn có thể rất bản lĩnh, nhưng không cần dùng sự hơn thua để chứng minh giá trị của mình.

   Điều thứ tư là đặt lợi ích cá nhân trong quan hệ với lợi ích chung. Không ai có thể sống mà bỏ qua quyền lợi chính đáng của bản thân. Nhưng trưởng thành là biết lúc nào cần lùi lại một bước để việc chung được thông suốt, để tập thể được đoàn kết, để cộng đồng được yên ổn hơn.

   Điều thứ năm là giữ kỷ luật trong lời nói và hành vi, nhất là trong môi trường số. Mỗi dòng trạng thái, mỗi bình luận, mỗi chia sẻ đều phản ánh trình độ văn hóa của cái tôi. Một cái tôi có giá trị không lan truyền sự cay nghiệt, mà lan tỏa sự tử tế, trách nhiệm và niềm tin tích cực.

   Điều thứ sáu là biết biến khát vọng khẳng định bản thân thành hành động có ích. Muốn được ghi nhận ư? Hãy làm việc tốt hơn. Muốn được tôn trọng ư? Hãy sống đáng tôn trọng. Muốn có vị trí ư? Hãy tạo ra giá trị thực. Con đường bền vững nhất để cái tôi được khẳng định chính là cống hiến.

8. Khi cái tôi biết phụng sự, con người sẽ tìm thấy ý nghĩa lớn hơn cho đời mình

   Rốt cuộc, giá trị cao nhất của cái tôi không phải là chiến thắng người khác trong một cuộc tranh luận, cũng không phải giành phần hơn trong một va chạm nhất thời. Giá trị cao nhất của cái tôi là khi con người biết dùng năng lực, phẩm chất, bản lĩnh và lòng tự trọng của mình để làm điều có ích.

   Một người cán bộ biết gác tự ái để lắng nghe dân, đó là cái tôi biết phụng sự. Một người đồng nghiệp biết nhường công cho tập thể, đó là cái tôi biết phụng sự. Một người cha, người mẹ biết kiềm chế nóng giận để lắng nghe con, đó là cái tôi biết phụng sự. Một công dân biết ứng xử chuẩn mực trên mạng, biết lan tỏa điều tích cực thay vì kích động tiêu cực, đó cũng là cái tôi biết phụng sự.

   Khi cái tôi được nâng lên thành ý thức trách nhiệm, nó không còn là vật cản giữa người với người nữa, mà trở thành động lực xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp, xây dựng tập thể vững mạnh, xây dựng cộng đồng văn minh. Đó cũng là lúc con người không sống chỉ để được công nhận, mà sống để tạo ra giá trị đáng được công nhận.

Kết luận: Trưởng thành là biết giữ cái tôi, nhưng không để cái tôi giữ mình

   Câu chuyện “Ba cái tôi” giúp chúng ta nhìn rõ hơn một điều tưởng cũ mà rất mới: con người không thể sống mà không có cái tôi, nhưng con người cũng không thể sống tốt nếu bị cái tôi dẫn dắt một cách mù quáng. Trong cuộc sống phức tạp hôm nay, cái tôi chỉ thực sự có giá trị khi nó gắn với lòng tự trọng, sự khiêm tốn, tinh thần lắng nghe, trách nhiệm cộng đồng và ý thức công dân.

   Mỗi người cần giữ cho mình một cái tôi đủ mạnh để không đánh mất phẩm giá, nhưng cũng đủ mềm để không làm tổn thương người khác; đủ bản lĩnh để bảo vệ điều đúng, nhưng cũng đủ sáng suốt để chấp nhận khác biệt; đủ khát vọng để vươn lên, nhưng cũng đủ trách nhiệm để đặt mình trong cái chung.

   Khi biết dung hòa cái tôi của tôi, cái tôi của anhcái tôi của tập thể, con người sẽ trưởng thành hơn, gia đình sẽ ấm hơn, cơ quan sẽ thuận hơn, cộng đồng sẽ bền chặt hơn. Và khi ấy, cái tôi không còn là bức tường chia cắt, mà trở thành chiếc cầu nối giữa cá nhân với tập thể, giữa khẳng định bản thân với phụng sự xã hội, giữa quyền lợi riêng với trách nhiệm công dân.

   Nói một cách giản dị: sống có giá trị không phải là làm cho cái tôi của mình lớn hơn người khác, mà là làm cho cái tôi của mình trở nên hữu ích hơn đối với người khác, đối với tập thể và đối với cuộc đời.

Chia sẻ bài viết

Trần Chung Digital
Trần Chung Digital
Contact Me on Zalo
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x